top of page

Ánh mắt, ghế đỏ và vùng xanh của họa sỹ "hậu biểu hiện" Lê Thừa Hải


Lê Thừa Hải vẽ ngày càng thú vị hơn. Trong bài là khoảng 1/4 số tranh mà Hải đã vẽ thời Covid-19, với trạng thái “ngước mặt nhìn đời”, như một chứng nhân của thời cuộc...


Xuất thân từ truyền thống và phong cách Huế, nội tại Lê Thừa Hải đã chịu những áp lực nhất định khi bắt đầu việc vẽ. Nhưng mấy năm gần đây, thay vì né tránh những áp lực đó, Hải mặc kệ nó, thậm chí “lợi dụng” nó để làm phông nền cho các câu chuyện của mình.



Chọn hậu biểu hiện (post-expressionism) làm cảm hứng chung, nhưng trong từng bức tranh lại có các biểu tượng (symbolism) như ánh mắt, ghế đỏ, lồng chim, các ký tự, con số... Đó là các tín hiệu để nhận diện về thế sự và nơi chốn, về tinh thần của chủ thể.






Ánh mắt ấy dõi qua “Nền cũ lâu đài bóng tịch dương”, thấy “Đá vẫn trơ gan cùng tuế nguyệt”, thấy “Nước còn chau mặt với tang thương”, thấy “Cảnh đấy người đây luống đoạn trường”.




Ánh mắt ấy có chút dáo dác, có chút âu lo, nhưng luôn mở to, luôn sáng quắc, như muốn nhìn rõ, nhìn thấu vào thế sự, để tìm kiếm một tín hiệu xanh, một vùng xanh. Nhiều khi cái màu xanh đầy sức sống ấy bị đè nén, bị khỏa lấp một cách bạo tàn, nhưng không biến mất, hoặc biến chất.







Ánh mắt ấy cũng trở thành chứng nhân của thời cuộc, thành tín hiệu của tự do, trên hết, thành gợi ý để người xem cùng mở to mắt mà “ngước mặt nhìn đời”.


Bài: Lý Đợi - Art Columnist


Comments


ad1_2.jpg
IMG_7057.GIF
Navigator Business and Finance 2 1x4.jpg
bottom of page