"Sea Watchers" và nghệ thuật nắm bắt sự cô lập giữa đời thường của Edward Hopper
- Navigator

- 2 giờ trước
- 2 phút đọc

Thời điểm mùa hè kết thúc là lúc những đứa trẻ lại phải tạm gác đồ chơi để khoác lên mình bộ đồng phục học sinh, kéo theo cha mẹ chúng trong hành trình tìm lại nhịp sống thường nhật. Trong khi đó, người lớn cũng một lần nữa loay hoay đi tìm nhịp điệu và những kết nối thực sự giữa thế giới đầy cô đơn. Không họa sĩ nào diễn tả cảm giác ấy tài tình hơn Edward Hopper qua bức họa kiệt tác Sea Watchers.
Sinh ra tại New York với dòng máu pha trộn Hà Lan, Anh, Pháp và Wales, Edward Hopper đã nuôi dưỡng niềm đam mê nghệ thuật từ rất sớm. Tài năng của ông được gia đình khích lệ, dù không phải hoàn toàn vô tư: cha mẹ Hopper cho phép ông theo học nghệ thuật với điều kiện ngầm rằng ông sẽ theo đuổi con đường minh họa - nghề đủ để tự nuôi sống bản thân. Về sau, ông được biết đến rộng rãi hơn với vai trò họa sĩ, nổi tiếng qua những bức tranh khắc họa đời sống đô thị vừa yên bình vừa phảng phất nét u buồn. Nighthawks chính là một trong những tác phẩm tiêu biểu nhất của ông.

Với dáng người cao gầy, Hopper được biết đến như một người ít nói. Chính vì vậy, mỗi khi ông cất lời thường là những câu nói đáng để lắng nghe và suy ngẫm. Nhìn lại các tác phẩm của ông ngày nay, ta có thể cảm nhận rõ khả năng đặc biệt của Hopper trong việc nắm bắt sự cô đơn, vào một thời đại mà con người ta còn ít cảm thấy cô đơn hơn nhiều so với hiện tại, dù có lẽ họ vẫn cô đơn theo cách riêng của mình.
Với Sea Watchers, tại sao hai con người trong bức tranh lại trông trầm tư đến vậy dù đang ở giữa một khung cảnh thiên nhiên tuyệt đẹp? Có lẽ là vì Hopper kết hôn khá muộn. Cả ông và vợ mình - nữ họa sĩ Josephine Verstille Nivison - đều đã ngoài 40 tuổi khi về chung một nhà. Cả hai khi ấy đã ít nhiều định hình lối sống riêng, và việc tìm ra nhịp điệu chung không hề dễ dàng. Có lẽ bức tranh này chính là sự phản chiếu của căng thẳng ấy, hay rộng hơn là cảm giác xa cách mà đôi khi ta vẫn cảm nhận được ngay cả khi ở bên những người thân thiết nhất.
Đối với nhiều người, mùa hè dường như là một khoảng thời gian đáng sợ và cô độc, khác xa so với những gì nó từng được hình dung. Nhiều người vẫn tiếp tục trăn trở và suy ngẫm về thực tài của mình - dù là khi bạn thẫn thờ nhìn về phía đường chân trời như cặp đôi trong bức tranh của Hopper hay khi đăm đăm nhìn ra con phố lặng lẽ bên ngoài ô cửa sổ.
Bài: Navigator Media

















































Bình luận