top of page

[Phiếm đàm cuối tuần] Cho nhau một chút vỗ về...

Sẽ có những thời điểm nhất định, khi bạn trải nghiệm quá đủ và quá nhiều. Bạn có mọi thứ, bạn vẫn thấy thiếu thiếu gì đó. Những thứ vô hình và không thể định nghĩa.


Lúc còn trẻ & bảnh bao, tôi chơi thân với một cô bạn. Khi có chuyện, tôi hay hẹn cô ra một quán bar, mỗi anh em gọi vài chai bia. Uống lai rai từ 18h tới 23h chẳng nói nhiều, nhìn đường lan man, lâu lâu cô nói một vài câu vô thưởng vô phạt. Cô biết tôi là người ít nói, ít than và cũng không cần lời khuyên. Nhưng chúng tôi cứ ngồi như thế tới nửa đêm.

Có hôm trời mưa, chúng tôi không thèm mặc áo mưa. Hai anh em 2 con xe máy cứ thế chạy vòng vòng phố phường giữa trời mưa trắng xoá, nước tạt ướt khắp người từ ngoài vào trong, cho tới khi cả hai đã cảm thấy quá lạnh thì ai về nhà đó. Tôi nghĩ: cô ấy là người rất giỏi vỗ về bạn bè.

Gần đây, có hôm tôi bị "sập nguồn", đi phá bỏ giới hạn bản thân. Tới lúc đỉnh điểm của say xỉn và cảm xúc, tôi cứ nói lảm nhảm kiểu rất là “tâm sự”. Nhưng trong lúc say, tôi vẫn hình dung là tôi phải giữ thể diện.

Tôi nói với đứa em chơi thân: T à, lại đây anh nói nghe nè: xin lỗi, anh nói nhảm linh tinh nãy giờ mà anh chẳng nhớ anh đã nói nhưng điều gì. Xin lỗi e và mọi người, mai cấm được cười anh!

Đứa em vỗ vỗ vào vai tôi và ân cần trả lời: ok, ok anh, không sao, anh cứ nói hết những gì mà anh đã giữ trong lòng bấy lâu. Tụi em nghe đây mà. Tôi bảo: thôi, để anh ra cái góc kia anh ngồi riêng tí, kẻo phiền mọi người. Đứa em đi theo, siết tay tôi rất mạnh và nói: em ngồi đây với anh, anh cứ nói thoải mái đi, có em nghe anh. Không phải giữ gì. Rồi nó khoác vai tôi, ngồi cạnh tôi, cầm ly rượu và tương tác với những lời “luyên thuyên” của tôi cho tới hết buổi, nếu có băng ghi âm lại thì tôi đoán chắc hôm đó đứa em phải nói đi nói lại 500 lần 2 từ “ok” và “em hiểu”.

Sáng sau tỉnh lại tôi hỏi nó: tối qua anh khùng nên không nhớ, anh có nói bậy gì không? Đứa em bảo: anh tâm sự hết, nhưng anh an tâm. Em nghe, em hiểu và thực ra em cũng vậy thôi. Em nghe và sẽ không đánh giá gì, vì lúc này anh cũng có những điều ẩn chứa rất riêng, cũng như những người khác đôi khi cần được thổ lộ! Tôi nghĩ, đứa em đó ít tuổi mà biết sống, biết vỗ về người khác quá. Và bữa đó nó đã vô tình dạy tôi bài học rất lớn về sự Vỗ về.

Tôi có một người bạn rất tuyệt. Cô là phó tổng một ngân hàng thương mại. Xinh đẹp, tài năng, sắc bén và quyết liệt. Cô cũng biết dịu dàng khi bước ra khỏi công việc. Bỗng ngày nọ, cô chat với tôi: "James, năm nay em phải lấy chồng bằng mọi giá". Tôi dành một buổi tối bỏ tiếp khách để lắng nghe cô kể về mong muốn, nhu cần và vấn đề hiện tại. Tôi thấy cô có nhiều lựa chọn. Nhưng tiêu chuẩn của cô cao quá và trái tim cô có nhiều rào cản quá. Tôi ra về mà không đưa ra được lời khuyên nào. Cô vào Sài Gòn công tác, một vài đối tác có lẽ vì quá nhiệt tình mà thiếu tinh tế nên làm cô cảm thấy không thoải mái. Cô kết luận là cô cho nhóm đối tác đó vào sổ đen. Tôi chỉ góp ý: em có đang mạnh tay và cực đoan quá không vậy? Có thể những điều họ làm không được như em kì vọng, nhưng em để trái tim em thư giãn một chút đi, hãy vỗ về tâm hồn mình một chút, vỗ về người khác một chút và để người khác vỗ về em một chút.

“Vỗ về” - từ bao giờ nó lại là một động từ xa xỉ và đắt giá vậy! Chúng ta có thể ân cần hỏi han nhau chút xíu. Chúng ta có thể bớt bắt bẻ, đay nghiến nhau bởi những điều lặt vặt. Hằng ngày, khi trao đổi với nhau, chỉ cần đừng nói quá lớn, đừng đẩy giọng của mình lên quá cao ở cuối câu, đừng kéo dài mấy từ ngữ khó nghe ra..., như vậy cũng đủ truyền đi một tín hiệu vỗ về nhau. Sẽ có những thời điểm nhất định, khi bạn trải nghiệm quá đủ và quá nhiều. Bạn có mọi thứ, bạn vẫn thấy thiếu thiếu gì đó. Những thứ vô hình và không thể định nghĩa. Bất giác, trong vô tình, ai đó chạm vào điểm khuất của bạn, bạn thấy đau, thấy buồn, thấy vui, thấy nhớ quay quắt một điều gì đó. Một bản nhạc tình cũng có thể làm bạn thổn thức, chênh vênh hết cả tuần. Bạn biết bạn cần gì rồi đúng không! Vỗ về - thứ xa xỉ nhất mà tôi chắc chắn rằng từ người giàu, người nghèo, dân buôn hay tội phạm... đều khao khát có được.

Thử nghiêm túc suy nghĩ một lần đi! Đã bao lâu rồi bạn mải mê chạy theo công việc, danh vọng, sự hào nhoáng... mà bạn quên đi mất bản năng vỗ về của bạn. Bạn quên cách vỗ về người thân, cha mẹ, em út, bạn bè...và bạn cũng quên đi mất việc bạn có quyền được ai đó vỗ về một chút. Đừng để tới lúc trong cơn say, kiệt sức, ngã gục ở ven đường và người vỗ về bạn khi đó là một người xa lạ. Đừng quên yêu thương trước khi quá muộn, quá già, quá xấu, quá mất giá. Đừng cố tỏ ra lạnh lùng, hiếu thắng. Có nhiều người cảm thấy tự tin và tăng giá trị bản thân khi từ chối cảm xúc của ai đó. Mặc dù có thể mở lòng ra nhưng cố đóng lại chỉ vì nghĩ rằng như thế mình sẽ trở thành người có quyền lực cao hơn. Hãy vỗ về!



Bài: Dương Nguyễn - Lifestyle Columnist

Comments


ad1_2.jpg
IMG_7057.GIF
Navigator Business and Finance 2 1x4.jpg
bottom of page