top of page

Cứ để yên cho Huế buồn (Nếu không buồn, thì đã không phải là Huế)

May mắn ở giữa 2 đợt bùng phát dịch, tôi và em kịp đến Huế một lần.

Thực ra việc nhiều người không thích Huế chẳng khiến tôi bất ngờ. Trong tất cả các thành phố lớn ở Việt Nam, phải nói một câu chân thành rằng: Huế là nơi có khí hậu khắc nghiệt nhất. Phần lớn du khách đến Huế vào mùa hè, đi bộ trong Đại Nội lúc nhiệt độ bên ngoài là 38-40 độ C, làm cho hầu hết mọi người chỉ muốn nhanh nhanh quay về khách sạn. Trong khi vào mùa mưa, có cảm giác như toàn bộ hơi nước ở Biển Đông được thứ gió mậu dịch thổi tới chân dãy Bạch Mã, luẩn quẩn một hồi rồi đổ dồn xuống thành phố. Một khi đã bắt đầu mưa, Huế mưa ngày-đêm-không-dứt…

Tính cả dịp vừa rồi, tôi đã đến Huế tổng cộng 5 lần. Huế không cho tôi sự háo hức phải trở lại bằng được mỗi khi rời đi, ấy thế mà đây là một trong những địa điểm tôi đã quay lại nhiều nhất. Lần nào có ai rủ đi Huế, tôi cũng đồng ý rất nhanh, cái sự kiêu hãnh tinh tế và cảm giác nhẹ nhàng khi được ở đây luôn gợi cho tôi những cảm xúc tốt – điều khiến tôi không bao giờ ngại trở lại. Cũng như mấy câu ca Huế hay bắt đầu thế này: “Ai ra xứ Huế thì ra …” – thành phố này sẽ không thay đổi (nhiều) chỉ để thoả mãn nhu cầu của "ai" đó, mà nó mặc sự mến yêu cho lựa chọn của người ta. Nếu ai đã thích Huế, thì bản thân Huế cũng không cần thay đổi. Họ muốn ra thì sẽ vẫn ra. Còn nếu ai đã không ra… thì chắc là thôi.

Trong chuyến đi vừa rồi, có lẽ phải nhiều hơn 3 lần, tôi nói với em là: “Anh thích Huế thật”. Một địa điểm, hay nói rộng ra là một thành phố, để có sức hút thì không thể không đi cùng một câu chuyện. Người ta gần đây mượn những câu chuyện của Huế để làm phim, làm video âm nhạc, nhưng có lẽ mới chỉ chạm đến lớp vỏ bên ngoài. Lần đầu tiên đi Huế là năm tôi học lớp 6 hay 7 gì đó, mẹ mua cho tôi một cuốn sách về lịch sử các vị vua triều Nguyễn làm quà lưu niệm. Tôi đọc nó suốt trong chuyến tàu ra Bắc, rồi cả thời gian còn lại của mùa hè năm ấy. Trong các chuyến đi sau này, lúc bập bẹ được vài kiến thức còn đọng lại từ cuốn sách ấy, các cô hướng dẫn viên du lịch ắt hẳn cũng có chút ấn tượng với tôi. Mặc dù không nhớ được quá nhiều, nhưng có một điều luôn ám ảnh tôi từ lần đầu đọc những câu chuyện về Huế, cho đến vừa mới đây, khi nghe lại giữa Khiêm Lăng. Chắc hẳn cũng không quá khó đoán, đó chính là Nỗi Buồn.

Nỗi buồn của một vùng đất từng-là-kinh-đô, của một triều đại bất lực trước sự xâm lăng của ngoại bang, của sự phồn vinh nối tiếp bằng lụy tàn. Bởi vậy, tôi không hiểu tại sao nhiều người cứ phải luôn miệng than phiền: "Sao Huế buồn quá vậy?" Nếu không buồn, thì đã không phải là Huế nữa rồi. Tôi chỉ khó hiểu, chứ không trách họ. Để biết trân trọng nỗi buồn, hay lịch sử nói chung, có lẽ con người ta cũng cần phải có những câu chuyện riêng. Có lẽ họ mong muốn tìm thấy những thứ mà thành phố này không (cần) có.

Bản thân mình, ngoài những lúc mặt đỏ tía tai vì những món ăn siêu cay khủng khiếp của vùng đất này, tôi đến Huế chắc để tìm sự yên bình. Sau khi chú General Manager của khách sạn chúng tôi ở tới bắt chuyện và biết tôi trước đây đã thăm Huế, chú nói một câu có vẻ đã được lặp lại nhiều lần cho những người đã-từng-tới-Huế: “Mọi thứ ở Huế cũng không thay đổi nhiều lắm…” – như thể nó là một điều không tốt. Tôi cười mỉm trả lời: “Dạ vâng, may quá chú ạ!”

Ở đất nước mà nền văn hoá truyền thống của các thành phố bị xô đổ bởi những bước tiến kinh tế thần kỳ, tôi cảm thấy may mắn, vì chúng ta còn có Huế. Và trong suốt những chuyến đi vừa rồi, tôi chỉ ước là Huế đừng thay đổi, đừng vì mong muốn có thứ niềm vui dễ dãi mà bắt thành phố này phải chuyển mình. Hãy cứ để yên cho Huế được buồn!

5 lần tới Huế, tôi không biết bao giờ sẽ là lần thứ 6. Nhưng tôi biết chắc chắn mình sẽ còn quay lại, bởi vì câu kết của bài hát “Ai ra xứ Huế thì ra…” lại là một lời mời khéo léo, mà phải chờ "ai đó" đủ thích để nghe hết bài, nhạc sỹ mới nhẹ nói ra: "Có nhớ xin trở về."


Bài: Nguyễn Quang Đạt - Travel Columnist

Commentaires


ad1_2.jpg
IMG_7057.GIF
Navigator Business and Finance 2 1x4.jpg
bottom of page