4 danh họa mang đến hào quang rực rỡ cho kỷ nguyên Rococo Venice
- Navigator

- 5 ngày trước
- 3 phút đọc

Rosalba Carriera, A Lady with a Parrot, 1730
Thế kỷ XVIII (Settecento) đánh dấu giai đoạn thăng hoa rực rỡ của nghệ thuật Rococo. Nghệ thuật thời kỳ này đặc trưng bởi sự giao thoa đầy mê hoặc giữa giấc mơ và hiện thực. Dù Venice dần mất đi vị thế chính trị, nhưng nhờ vào sự tài hoa của các họa sĩ, nơi đây vẫn giữ vững vai trò là ngọn hải đăng văn hóa của toàn châu Âu, khi những quý cô gợi cảm và các khung cảnh thần thoại bước ra từ những nét vẽ đầy phóng khoáng.
1. Giovanni Pellegrini: Sứ giả mang phong vị Pháp đến Vienna
Giovanni Antonio Pellegrini là họa sĩ Venice có phong cách gần gũi nhất với trường phái Rococo Pháp. Ông nổi tiếng với khả năng xử lý các chủ đề đa dạng từ tôn giáo, thần thoại đến chân dung bằng một bút pháp đầy trữ tình và bay bổng.

Giovanni Antonio Pellegrini, Christ Healing the Paralytic, c. 1731
Kiệt tác tiêu biểu của ông, Christ Healing the Paralytic (khoảng 1731), phản ánh rõ nét sự chín muồi trong nghệ thuật của Pellegrini với bầu không khí nhẹ nhàng và bảng màu tươi sáng. Không chỉ bó hẹp tại quê nhà, ông là người góp công lớn trong việc trang trí nhà thờ Karlskirche – biểu tượng Baroque đẹp nhất thành Vienna – khẳng định tầm ảnh hưởng lan tỏa khắp Trung Âu của các bậc thầy Venice.
2. Antonio Bellucci: Nghệ thuật không biên giới
Một đặc điểm thú vị của Rococo Venice là phần lớn các tác phẩm lớn lại được thực hiện bên ngoài lãnh thổ Venice. Antonio Bellucci là minh chứng điển hình cho xu hướng "xuất khẩu tài năng" này. Từ một thợ trang trí các đền đài tại quê hương, ông đã chu du khắp Áo, Đức, Hà Lan và Anh để để lại những dấu ấn nghệ thuật đậm nét.

Antonio Bellucci, Danae, 1700-1705
Bức họa Danae (1700-1705) của ông là một điển hình cho gu thẩm mỹ thời bấy giờ: đường nét chính xác, hình thể mềm mại và những tư thế đầy kịch tính. Hình ảnh nàng công chúa bị giam cầm trong tháp ngà, đón nhận cơn mưa vàng từ thần Jupiter, đã trở thành một trong những biểu tượng quyến rũ nhất của hội họa Rococo quốc tế.
3. Rosalba Carriera: "Nữ hoàng" của những sắc màu phấn tiên

Rosalba Carriera, Self-Portrait Holding a Portrait of Her Sister, 1709
Nếu phải chọn một hình mẫu phụ nữ tự thân lập nghiệp tiêu biểu nhất thế kỷ XVIII, đó chắc chắn phải là Rosalba Carriera. Được mệnh danh là "Nữ hoàng tranh phấn tiên" (Pastel), bà không chỉ là một nghệ sĩ tài năng mà còn là một doanh nhân nhạy bén. Thành tựu lớn nhất của Carriera chính là việc đưa kỹ thuật vẽ phấn tiên (pastel) trở thành một chất liệu hội họa chính thống, cho phép nghệ sĩ thực hiện các bức chân dung nhanh chóng và sống động hơn. Chính sự cách tân này đã giúp bà trở thành một trong những nghệ sĩ có tầm ảnh hưởng nhất tại các cung đình Pháp và Áo, nơi các bậc quân vương và giới quý tộc đều khao khát được lưu lại diện mạo qua những sắc màu phấn tiên êm dịu của bà.
4. Pietro Rotari: Bậc thầy của những cung bậc cảm xúc
Pietro Rotari đã tạo ra một cuộc cách mạng nhỏ trong thể loại chân dung với dòng tranh teste di carattere (những cái đầu mang tính cách) mà ông gọi là Passioni (Đam mê). Những gương mặt phụ nữ trong tranh Rotari luôn toát lên vẻ thơ ngây, bí ẩn, đôi khi lại đầy tinh quái với làn da trắng như sứ và nụ cười kín đáo.

Pietro Rotari, Portrait of a Woman with Green Vest, White Blouse and Red Choker, 1750
Sự nghiệp của ông thăng hoa rực rỡ tại Nga khi được Nữ hoàng Elisabeth mời đến cung đình vào năm 1756. Tại Cung điện Peterhof, căn phòng mang tên "Thanh tao và Thời thượng" đã trưng bày 368 bức chân dung độc đáo của ông. Điều đáng kinh ngạc là Rotari chỉ cần 7 người mẫu để tạo nên hàng trăm sắc thái cảm xúc khác nhau, biến những bức tường thành một bộ sưu tập khổng lồ về tâm lý con người.
Bài: Navigator Media
















































Bình luận